''mộc thất chiều mưahạ rơi loang lổcư sĩ nép mìnhgột rửa thân tâm trời gầm xám lạimây trở mình trôigió thở từng hồiđôi ngày giông bão tâm từ mong manhkhởi một niệm lànhniệm vang khe khẽgiữ thanh trong lành khiêm cung kính cẩnnhường hạ tôi ơiđể mai đi hết quãng đời nhẹ buông. ''
_ ở mộc Có những chiều mưa đưa mình về chậm lại. Ngồi yên một chút, lắng nghe tiếng trời đi qua, lòng cũng dịu xuống theo từng hơi thở. Một niệm rất khẽ thôi cũng đủ làm sáng lại cả một ngày dài. Ở yên là khi bước chân không còn vội vã, tâm không còn tìm kiếm và mình trở về trọn vẹn với khoảnh khắc này.
0 2
''Lặng yên trong gióchân chạm đất êmtâm khẽ lay mềmgọi mình đang sống Suối trong yên ảhạ về trên nươngngười đương thong thảhoạ bóng soi tâm Mùa vàng vẫy gọinắng vừa chạm nonlấp đầy hiên vắngtrọn một tâm hồn Măng Mô làng nhỏlọt giữa đồi xanhnhà gỗ vách hờchở che muôn thứ Cơn mưa đầu hạnhảy múa hát cahạt to hạt nhỏxôn xao lá rừng Ngày qua ngày tớilàng nối tiếp nhaucon dốc nghiêng đợingười đang ngược lối Ở giữa lưng chừnghỏi người thuận duyênvì sao lẽ đónắm rồi lại buông Ở yên một cõihàm dưỡng thân tâmđể ngày mai đếnthuận dòng lại đi. ''
_ ở giữa những ngày vàng Hôm nay, có thể niềm vui không đến từ điều lớn lao. Một tách trà nóng. Một tiếng cười bên bàn ăn. Một khoảng nắng nằm im trên bậc cửa. Những ngày vàng đôi khi được tạo nên từ chính những điều rất nhỏ như thế.